支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
犹卿相。
引《南史·王思远传》:“明士 蓬头散带,终日酣醉,吐论从横,唐突卿宰。”
犹卿相。《南史·王思远传》:“ 明士 蓬头散带,终日酣醉,吐论从横,唐突卿宰。”周 春官为六卿之一,掌邦礼。后因称礼部长官为春卿。 唐 耿湋 《奉送蒋尚书兼御史大夫东都留守》诗:“副相威名重,春卿礼乐崇。” 唐 柳宗元 《送元秀才下第东归序》:“献艺春卿,当三黜之辱,可谓屈抑矣。” 宋 王禹偁 《送进士郝太冲序》:“洎予受知春卿,荐以甲科,喧喧我名,雷奋人耳。”
["①古代高级官名。如 三公九~。~相。②古代对人敬称,如称荀子为“荀卿”。③自中国唐代开始,君主称臣民。④古代上级称下级、长辈称晚辈。⑤古代夫妻互称。如 ~~。~~我我(形容男女间非常亲昵)。⑥姓。"]详细解释
["①杀牲畜。如 ~杀。屠~。~牲节(亦称“古尔邦节”、“牺牲节”)。②借指商贩用狡诈的手段使顾客在经济上受到损害(有的地区称“斩”)。③古代官名。如 ~相( xiàng )。~辅。太~。~官。④主管、主持。如 主~。~制。"]详细解释
zăi xiàng dù lǐ hăo chēng chuán
qīng yún
gōng cán qīng , qīng cán cháng
shān zhōng zăi xiàng
qī qīng
zăi chén
qīng shì
shăo zăi
dà zăi
sì qīng
chǐ qīng
qīng zăi
qīng shǔ
cì qīng
guǐ qīng
jiè qīng
shǒu zăi
zăi fū
shàng zăi
pēng zăi
nèi zăi xiàng
bái yī qīng xiàng
nèi qīng
bàn shí zăi xiàng
zăi héng
zōng qīng shī
mào zăi
kuī zăi
láng miào zăi
zăi guì
jūn qīng chún shé
zăi shā wù
wěi jīng qīng
zhăng qīng jí
shī zăi xiàng
xiăo zăi xiàng