支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
亦作“龙路”。
亦作“龙路”。天子之车。
引《文选·张衡<东京赋>》:“龙輅充庭,云旗拂霓。”薛综 注:“马八尺曰龙;輅,天子之车也,故曰龙輅。”唐•钱起 《朝元阁赋》:“农务暇,霜气澄,天门闢,龙輅升。”宋•姜夔 《铙歌吹曲·上帝命》:“璇题玉除,龙路孔盖。”
《文选·张衡〈东京赋〉》:“龙辂充庭,云旗拂霓。”薛综注:“马八尺曰龙;辂,天子之车也,故曰龙辂。”唐钱起《朝元阁赋》:“农务暇,霜气澄,天门辟,龙辂升。”宋姜夔《铙歌吹曲·上帝命》:“璇题玉除,龙路孔盖。”
["①古代车辕上用来挽车的横木。②古代的一种大车。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng cān
lóng dūn hǔ jù
mă lóng chē shuǐ
lóng fú
lóng lǐ
lóng gōng yī
lóng xiāng bō
hǔ xiào fēng shēng , lóng téng yún qǐ
lóng shén
lóng shuì
lóng tí
lóng tāo
lóng sāi
lóng péng
lóng yāo
wǔ lóng chē
shuǐ lóng tóu
lóng tān shuǐ diàn zhàn
lóng shé lán
péng lóng
lóng hǔ shān
chéng lù
cuì lù
jiăo lóng
kū lóng
shèn lù
dǒu lóng zhōu
yù lóng bīn tiān
lóng fèng yuán
lóng zhāng xiù gǔ
qīng gāng lóng gǔ
lóng gōng jiè băo
běi jīng yā lóng
bù lā xī lóng
fèng xiāo lóng guăn
lóng yù tiān xià